Hiểu Về Tinh Dầu

Hương nào càng già càng thơm

Đó chính là hoắc hương.

Không có hoắc hương là gần như sẽ không có trao đổi buôn bán gì bằng con đường tơ lụa. Theo tên của nó, thời xa xưa con đường tơ lụa chủ yếu là để châu Á trao đổi lụa là, thảm thêu, vải vóc với các nước phương Tây. Tuy nhiên, do thời xưa vải sợi hữu cơ không tẩy hoá chất cũng chả có “bảo quản “ gì, mối mọt côn trùng rất hay tấn công vải. Chẳng thể nào lôi vải đi bán hàng ngàn cây số để rồi khi mở thùng hàng ra lại thấy vải thủng lỗ chỗ do mọt ăn.

Những nhà buôn thời xưa xử lý bằng cách: xịt tinh dầu hoắc hương lên vải. Với tính năng khử độc, đuổi côn trùng, bảo vệ đồ vật (đặc biệt vải vóc) khỏi mối mọt mốc, hoắc hương sẽ giữ những thước vải quý giá được toàn vẹn sau chuyến hành trình xa. Thời đó, phương Tây chỉ tin những tấm thảm dệt hay thước vải thước lụa xịn là “hàng nhập” từ phương Đông nếu vải đó thoảng mùi hoắc hương.



Hoắc hương bắt nguồn từ Đông Nam Á, sau đó giống cây này lan sang các nước lân cận. Đây là tinh dầu bản địa vô cùng hữu dụng và sẽ tốt nhất khi trồng ở đất nhiệt đới, nên đã sống ở Việt Nam thì không cần bỏ đống tiền ra nhập hoắc hương từ nơi xa tít mù về. Gìàu Patchoulol, Alpha-Bulnesene, Alpha-Guaiene, Seychellene, Alpha-Patchoulene, hoắc hương không những đuổi mọt, ngài, côn trùng... hữu hiệu mà còn kháng viêm, giảm sưng, giảm triệu chứng cảm sốt và hỗ trợ hệ miễn dịch. Người nào hay viêm khớp, đau cơ, hoặc nhức vì những bệnh khiến khớp và cơ sưng tấy như gút có thể dùng hoắc hương mát-xa để làm dịu gân cốt.

Cùng với bạc hà, gừng, khuynh diệp, cúc Đức và cúc La Mã, tính năng giảm sốt của hoắc hương giúp nó trở thành một trong những tinh dầu hữu dụng để nhỏ xông hoặc bôi lên cơ thể khi mắc bệnh. Nói công bằng thì cúc Đức hạ sốt tốt hơn một chút, nhưng hoắc hương lại nhỉnh ở mặt hỗ trợ lưu thông máu, thành ra tinh dầu này rất có ích cho những ai bệnh theo kiểu phải nằm một chỗ rên hừ hừ, khiến khí huyết bị bí tắc.



Nghiên cứu cho thấy hoắc hương vô cùng lợi tiểu, nghiên cứu sâu thêm, các nhà khoa học phát hiện ra rằng hoắc hương tốt cho hệ bài tiết, cho thận, thậm chí có thể phần nào tẩy độc gan. Tinh dầu này hay có mặt trong các công thức pha dầu mát-xa tăng hưng phấn cũng là vì nó giúp máu chạy đến chỗ cần chạy và giúp các bộ phận thuộc vùng tiết niệu hoạt động thông suốt, tránh “ùn tắc” khi bản thân đang cần máy móc chạy tốt.

Về khoản mùi, hoắc hương “trẻ” không phải loại ai cũng thích - dù thích rồi là dễ mê, nhưng lại là loại để càng lâu càng thơm (ngoài hoắc hương ra, các tinh dầu ưa thời gian chỉ vỏn vẹn có nhũ hương, tuyết tùng, đàn hương, và hương lau). Hoắc hương “già” dễ chịu hơn nhiều, thậm chí còn hơi ngả ngọt nếu trữ đủ lâu. Tinh dầu này cũng chuyển từ màu vàng nhạt sang màu hổ phách theo thời gian, và chính hoắc hương đậm đà hổ phách đó là loại tinh dầu các hãng nước hoa rất thích dùng để làm nền cho các sản phẩm của họ. Nhờ tính năng này, hoắc hương già còn giảm stress, chống trầm cảm khi lấy đốt xông hoặc thoa lên người.



Hiện nay tại Việt Nam hoắc hương không phải là tinh dầu đắt. Nhưng vào trước Công Nguyên tại châu Âu và Ai Cập, một ký hoắc hương có giá tương đương một ký vàng. Nhìn chung “hàng ngoại nhập” ở thời chẳng có máy bay để mà vận chuyển luôn đắt lòi mắt như thế. Với tính năng chống côn trùng, bảo vệ vải cũng như lưu thông máu huyết, các Pharaoh Ai Cập cổ rất ưu ái hoắc hương, và còn ra lệnh quần thần phải chôn xác mình cùng với hoắc hương trong lăng mộ.

Nổi tiếng về việc chôn cất cầu kỳ này là Pharaoh lừng danh Tutankhamun – người các sử gia hay gọi là “Vua Tut”. Sau khi băng hà, xác ướp của Tutankhamun được chôn cùng với... 10 ga-lông hoắc hương (khoảng 38 lít).

Nghĩ đi nghĩ lại thấy vua chúa hồi xưa thật không coi vàng ra gì. Người châu Á hiện đại ngày nay lại không coi hoắc hương ra gì, thật rõ ngược đời.